CẦN XÂY DỰNG VÕ DƯỠNG SINH THUẦN TUÝ VIỆT NAM

Đăng lúc: Thứ tư - 31/08/2011 14:45 - Người đăng bài viết: kyson01
Lớp tập võ dưỡng sinh Việt Nam của võ đường Kỳ Sơn

Lớp tập võ dưỡng sinh Việt Nam của võ đường Kỳ Sơn

Cần xây dựng môn Võ dưỡng sinh (L' Art marcial de conserver la sante') thuần tuý dân tộc, trên cơ sở khai thác các yếu tố vừa là Y thuật vừa là Võ học trong các bài quyền Võ cổ truyền Việt Nam

ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN XÂY DỰNG

VÕ DƯỠNG SINH THUẦN TUÝ VIỆT NAM

 

                                                                                                                           * Võ sư Trần Xuân Mẫn

    Cổ nhân có câu "Sinh mệnh tại ngã, bất tại thiên" là ý muốn nhắc người đời rằng: Mạng sống của mình lâu dài là do mình chớ không phải do trời quyết định.

    Quan niệm y học cổ truyền phương Đông từ ngàn xưa cũng đã "nói" rằng: Muốn sống thọ và khoẻ mạnh thì phải thực hành thường xuyên các biện pháp phòng bệnh từ khi còn nhỏ.

    Các biện pháp phòng bệnh nhắm đến cường thân, trường thọ bao gồm:

- Ăn uống vừa đủ no, vệ sinh, bổ dưỡng,

- Giữ tinh thần bình ổn, lạc quan,

- Làm việc vừa sức, hợp lý,

- Sinh hoạt tình dục tiết chế, điều độ,

- Phát hiện và điều trị bệnh tật kịp thời,

- Rèn luyện thân thể thường xuyên.

    Trong đó, việc rèn luyện thân thể thường xuyên là một hoạt động cần được đầu tư có kế hoạch về  bài bản và phương pháp thực hành.

    Hoa Đà là một danh y thời Tam Quốc, người đã chữa hết bệnh nan y đau đầu dữ dội, kinh niên của Tào Tháo và mổ vai Quan Vân Trường để nạo chất độc do bị bắn tên, bằng kỹ thuật gây mê mà 1.600 năm sau người phương Tây mới biết áp dụng kỹ thuật này trong phẫu thuật. Ông rất xem trọng việc tập luyện thể dục và cho rằng vận động vừa phải có thể trợ giúp tiêu hóa, thông sướng khí huyết, chẳng những thế còn phòng ngừa được bệnh tật, kéo dài tuổi thọ. Hoa Đà đã mô phỏng động tác của hổ, nai, gấu, vượn, chim để sáng tạo bài thể dục “Ngũ cầm hí” (五禽戲). Nhờ kiên trì tập luyện bài này mà đến lúc ông lâm chung, tai vẫn thính, mắt vẫn tinh, răng vẫn chắc và đệ tử của ông là Ngô Phổ cũng đã sống cường tráng đến trên 90 tuổi. Y học cổ truyền Trung quốc và y học hiện đại đều công nhận "Ngũ Cầm Hí" là một bài thể dục dưỡng sinh rất hiệu quả trong việc mang lại đời sống trường thọ, vô bệnh cho những người kiên trì tập luyện. Ngũ Cầm Hí còn được xem là một bài tập khí công động luyện cao cấp do Hoa Đà đã phối hợp nhịp nhàng giữa động tác với luyện thở, lấy ý dẫn khí để làm cân bằng hoạt động của các cơ quan nội tạng, kìm chế quá trình lão hoá của cơ thể.

    Tô Đông Pha, nhà đại văn hào của Trung Quốc đời Tống, là tác giả các sách “Quyết luận về phép dưỡng sinh trường thọ”, "Hỏi-Đáp dưỡng sinh”... , có thói quen dùng lược chải trên da thịt hằng ngày và xoa gan bàn chân, mỗi chân hai trăm lần, trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy để tăng cường sức khoẻ. Y học ngày nay đã cho biết việc xoa gan bàn chân thường xuyên chữa trị được các bệnh thiếu máu, tiểu đường, đau lưng, yếu sinh lý... Nhờ tập luyện thân thể đều đặn theo phép dưỡng sinh mà mấy lần lâm vào cảnh ngục thất, Tô Đông Pha vẫn giữ được tâm trí thảnh thơi, tinh thần sáng suốt; Khi ra tù, ông ngao du sơn thủy, sống đến cuối đời vẫn khoẻ mạnh.

    Theo đại danh y Tuệ Tĩnh - bậc thánh y Việt Nam.sống ở thế kỷ thứ 14,  con người muốn sống khoẻ mạnh, trường thọ thì phải "bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình"; Trong đó, "dưỡng khí" và "luyện hình" là phép rèn luyện thân thể, ngày nay được gọi là Khí công dưỡng sinh và thể dục dưỡng sinh.

    Đầu thế kỷ 19, người ta bắt đầu chú ý đến tác dụng của võ thuật cổ truyền trong việc rèn luyện sức khoẻ vì mục đích dưỡng sinh, trường thọ. Điều đó có nghĩa là đã đến lúc người ta hiểu ra rằng, võ thuật ra đời không chỉ để cho con người có công cụ đấu tranh chống lại thú dữ và kẻ thù bên ngoài mà còn để giúp họ chống lại kẻ thù bên trong cơ thể là bệnh tật.

    Tại Trung quốc, nguyên thuỷ môn Thái Cực Quyền là võ thuật chiến đấu, tương truyền có từ thời Trương Tam Phong (vào khoảng thế kỷ thứ 12) hoặc  Vương Tông Nhạc (1733-1795), đã được lưu truyền bởi năm dòng họ (Trần, Dương, Vũ, Ngô, Tôn ). Riêng Thái Cực Quyền của dòng họ Dương, khởi nguồn từ Dương Lộ Thiền (1799-1872) và truyền đến Dương Thủ Trung (1010-1985) thì đến năm 1956 được Trung Hoa Quốc Gia Thể Uỷ của Trung Quốc giản hoá thành bài quyền hoàn toàn vì mục đích tập luyện dưỡng sinh, được gọi là "Bắc Kinh 24 thức Thái Cực Quyền ". Chẳng bao lâu sau, bài võ dưỡng sinh Thái Cực Quyền này ngày càng được đông đảo các võ sư và người chưa từng tập võ theo tập. Các bài võ dưỡng sinh tiếp theo như Thái Cực Kiếm, Thái Cực Đao, Thái Cực Thương, Đơn phiến, Song phiến... tiếp tục ra đời do được biên soạn từ các bài võ cổ truyền Trung Quốc, đã cùng với bài Bắc Kinh 24 thức Thái Cực Quyền được phổ biến ra nhiều nước trên thế giới.

    Năm 1983 được chọn là "Năm quốc tế người già" đầu tiên được tổ chức tại Việt Nam có mục đích dùng Võ hỗ trợ cho Y để phòng chống bệnh tật, phục hồi sức khoẻ đồng thời dùng y học hiện đại và y học cổ truyền lý giải cơ sở khoa học của các động tác kỹ thuật và những hình thức vận động võ thuật nhằm đạt được yêu cầu dưỡng sinh. Người ta nói rằng, từ đây võ thuật công khai xác định đối thủ cần đánh bại là bệnh tật và phong trào tập luyện đẩy lùi bệnh tật được gọi là "Y Võ dưỡng sinh"

    Hiệu ứng rõ nhất của phong trào Y Võ dưỡng sinh nói trên là sự xuất hiện và lan rộng rất nhanh của phong trào tập bài võ dưỡng sinh cổ truyền có tên Thái Cực Trường Sinh, do ông Song Tùng khởi xướng vào năm 1986  ở miền Bắc .

    Theo tài liệu phổ biến của Trung tâm Trường Sinh Đạo (từ năm 1995 chuyển thành trung tâm trực thuộc UNESCO Việt Nam) thì ông Song Tùng lúc 33 tuổi, cơ thể ốm yếu do mang một số bệnh tật, đã được người cậu ruột là ông Hoàng Đình Thực (quê Nghệ Tĩnh) dạy bài võ gia truyền Thái Cực Trường Sinh để chữa bệnh. Tài liệu này khẳng định Thái Cực Trường Sinh là một bài võ cổ truyền có tính dân tộc: "Hơn nửa tháng ở quê nhà, cụ Thực ân cần chỉ dẫn cho học trò Song Tùng cách chạy chữa bằng phép luyện quyền thuật. Võ thuật là rèn luyện thể lực, ứng phó trong mọi tình huống. Luyện hình của bài này là quyền thuật, nhưng khác quyền thuật ở chỗ động tác của bài này chỉ là phương tiện để đạt được đạo. Ai có cơ duyên, đạo sẽ đến. Đạo ở đây là "võ đạo"".

    Theo ý kiến của cụ Song Tùng: "đây là bài Thái Cực Quyền kết hợp với luyệnThiền từ Trung Quốc và Yoga của Ấn Độ truyền bá sang Việt Nam, được cha ông chúng ta "Việt hóa"".

    .....

    Càng ngày người ta càng khẳng định tác dụng phòng ngừa và chữa bệnh của võ thuật, đặc biệt là võ cổ truyền, và bắt tay vào việc khai thác để ứng dụng trong tập dưỡng sinh. Ngày nay đất nước chúng ta có hằng triệu người, kể cả những người còn trẻ, mang nhiều bệnh mãn tính chạy chữa bằng thuốc đông, tây y nhiều năm không có kết quả. Hằng năm phải tốn cả triệu mỹ kim nhập thuốc an thần, trấn thống cũng chỉ giúp người bệnh tạm thời vượt qua cơn đau thể xác chớ không chữa khỏi bệnh tật.

    Những bệnh mãn tính ngày càng phát triển này thường là:

- Loãng xương, thoái hoá cột sống, thoát vị đĩa đệm dẫn đến tê, bại tay, chân, đau nhức vai, gáy, đau nhức thần kinh toạ,

- Mất ngủ dẫn đến suy nhược thần kinh, giảm khả năng làm việc,

- Tăng huyết áp kéo dài dẫn đến tai biến mạch máu não, suy tim, hại thận, tiểu đường, nhồi máu cơ tim, đột quị.

    Nguồn gốc của các bệnh mãn tính trên đều có thể giải quyết triệt để bằng việc tập luyện quyền thuật võ cổ truyền theo những nguyên tắc nhất định; Những nguyên tắc đó là:

  1. Thực hành chính xác kỹ thuật vận động đòn, thế, theo cơ cấu kiến thiết bài quyền để giải toả những bế tắc, chèn ép về mặt cơ học,

  2. Áp dụng phương pháp tập luyện hoà hoãn, cương nhu phối triển và lấy nhu làm chủ đạo, để điều chỉnh theo hướng tích cực hoạt động của hệ thần kinh.

  3. Tập trung cao độ ý chí vào việc ghi nhớ, dẫn dắt động tác nhằm tạo ra sự hưng phấn tinh thần để đưa hoạt động huyết mạch vào tình trạng ức chế có lợi cho hoạt động của bộ máy tuần hoàn, hạ thấp huyết áp, giải toả căng thẳng thần kinh, căng cứng cơ bắp (stress), khôi phục trí nhớ.

  4. Hít sâu, thở hết và luân chuyển khí có mục tiêu nhưng tự nhiên, thoải mái để bồi bổ dưỡng khí (oxy) cho máu, thải thoát thán khí (carbonic) ra khỏi máu, gia tăng sự vận động thuận lợi của hoạt động nội tạng và các tuyến nội tiết.

    Những bài quyền võ cổ truyền Việt Nam (trước đây gọi là "Võ Ta") rất hiệu quả trong việc phòng ngừa và chữa trị các bệnh mãn tính và có tiềm năng dưỡng sinh rất lớn:

  1. Yếu tố dưỡng sinh tiềm ẩn trong cấu trúc kỹ thuật của các bài võ:

     Một bài võ cổ truyền, dù là bài quyền tay không hoặc có sử dụng binh khí, đều được xây dựng theo cấu trúc dựa trên cơ sở của “Lục pháp”, gồm có: Tấn pháp, Bộ pháp, Cước pháp, Bông pháp, Thủ pháp và Thân pháp

       a- "Tấn pháp"là phương pháp trụ bộ trên chân, có mục đích tạo cho cơ thể một tư thế thăng bằng, vững chắc, gồm có: Lập tấn, Miêu tấn, Trung bình tấn, Đinh tấn, Xà tấn, Hổ tấn, Xà tấn hậu, Toạ qui tấn, Qui tấn, Âm dương tấn, Trảo mã tấn, Hạ mã tấn, Kim kê tấn, Hạc tấn, Toạ tấn, Ngoạ tấn        

       b- "Bộ pháp" là phương pháp di chuyển trong khi hai chân chuyển biến liên hoàn từ thế tấn này sang các thế tấn khác, gồm có: Tấn ngựa chiếc, Tấn ngựa đôi, Thối ngựa chiếc, Thối ngựa đôi, Hoành bộ.

       c- "Cước pháp" là phương pháp tấn công đối phương bằng chân trong tư thế ta giữ vững thăng bằng, gồm có: Tiêu cước, Trực cước, Giáng cước, Đảo cước, Đăng cước, Bạt cước, Bàng cước, Tảo cước, Ngoạ cước, Trực tất cước, Đảo tất cước, Bạt tất cước, Đăng tất cước, Câu cước, Nghịch hậu cước,  Hoành hậu cước, Tảo hậu cước, Song hậu cước, Phi tiêu cước, Phi bàng cước, Phi đảo cước, Phi hoành hậu cước, Phi tất cước, Song phi trực cước     

     Xét về mục đích chiến đấu thì “Tấn pháp” tạo ra thế đứng kín đáo, vững chắc khi phòng thủ và “Bộ pháp”, “Cước pháp” là những kỹ năng dựa vào sự nhanh nhẹn, mạnh mẽ và chính xác để di chuyển, tránh né và tấn công đối phương.

     Xét về phép tập dưỡng sinh thì tư thế chân luôn khụy thấp ở đầu gối để chịu đựng sức nặng toàn thân trong tư thế ổn định (Tấn pháp), trong khi di chuyển (Bộ pháp) và trong khi dùng chân tung đòn (Cước pháp) có tác dụng củng cố vững chắc các khớp hông, khớp háng, đầu gối, cổ chân, ngón chân làm cho đôi chân ngày càng mạnh mẽ, đi đứng thăng bằng, nhanh nhẹn, linh hoạt, phòng ngừa và chữa trị được nhiều bệnh về khớp, về cơ bắp ở chân như: Teo cơ chân, chuột rút, đau khớp chân, đau nhức thần kinh toạ...

       d- "Bông pháp"là phép sử dụng sự linh hoạt, khép léo để biến hoá bàn tay thành như chiếc hoa, khi khép, khi mở, khi ngửa lên, khi úp xuống, khi hướng tới, khi khép nhau, khi rời nhau nhằm vào mục đích phòng thủ , phá đòn và phản công. Bông pháp gồm có: Mở đơn, mở kép, khép đơn, khép kép, chuyền, thuận nghịch, song quyền, hoa sen.

      đ- "Thủ pháp"là phép biến hoá bàn tay, cánh tay thành các bộ Sơn, bộ Chưởng, bộ Đao, bộ Trửu, bộ Chỉ  để thực hiện các động tác đấm, vỗ, gõ, xỉa, móc, vặn, thúc, gạt nhằm gạt đỡ đòn của đối phương và phản công, tấn công đối phương.

       Về phép tập dưỡng sinh thì do đặc trưng phong phú, hoa mỹ của Bông pháp và Thủ pháp võ cổ truyền dân tộc, vận động của đôi bàn taycánh tay rất đa dạng và với số lượng vận động rất lớn trong một bài võ (nhất là trong những bài võ khỉ: Hầu Quyền, Hầu Côn) tạo ra khả năng rất cao trong việc phòng ngừa và chữa được các bệnh tê tay, run tay, nhức khớp chỏ, khớp vai... cũng như duy trì lâu dài sự mềm dẻo, vận động khéo léo của đôi tay

       e- "Thân pháp"là phép lấy cột sống làm trục, eo và cổ làm điểm tựa để xoay trở tám hướng chung quanh và hai hướng lên xuống, tạo ra các bộ Tránh, Lăn, Lặn, Lộn, Bật bao gồm những động tác ưỡn ngực, gập bụng, xoay cổ, nghiêng người, vặn xoắn toàn thân ... trong khi tập luyện quyền thuật.

       Sự vận động đa chiều và vận động kéo dãn cột sống trong phép sử dụng thân pháp võ cổ truyền (nhất là ở các bài võ rắn: Xà Quyền) có tác dụng giải phóng việc chèn ép các gốc dây thần kinh từ cột sống giúp phòng tránh được các bệnh tê buốt, nhức nhối tay chân, bại liệt bán thân và các bệnh gai cột sống, cong vẹo cột sống, đau nhức thần kinh liên sườn, cong lưng ở người già...Ngoài ra các động tác xoay cổ còn tăng cường lượng máu lên não chống lại tình trạng thiểu năng tuần hoàn não, phòng ngừa được các bệnh ù tai, mờ mắt...

       2- Yếu tố dưỡng sinh tiềm ẩn trong phương pháp tập luyện thiên về nhu nhuyễn:

       Ở những người lớn tuổi (từ 35 tuổi trở lên), sức khoẻ đã giảm sút theo thời gian thì cách tập cũng phải thay đổi phù hợp để bảo tồn và tái tạo thể lực cho họ. Sự thay đổi đó đi từ cương ngạnh chuyển sang mềm mại, từ tốc độ gấp gáp chuyển sang nhịp độ hoà hoãn, từ đòn thế phát tác song hành cùng với ý nghĩ, thậm chí đi trước ý nghĩ do phản xạ tập luyện tạo ra, chuyển sang ý nghĩ đi trước động tác, dẫn dắt động tác, kiểm soát động tác. Sự thay đổi để “phù hợp với quy luật tự nhiên” như thế chính là yếu tố, là điều kiện kéo dài năng lực dưỡng sinh vốn có trong võ cổ truyền dân tộc khi người tập đã luống tuổi.

       Phương pháp tập nhu nhuyễn này đặt nặng về “ý pháp”, “khí pháp” và “tâm pháp”.

       "Ý pháp" được thực hiện theo các nguyên tắc:

       a- Khi luyện quyền, sự vận động không dựa vào sức lực để cố gắng mà chỉ huy động sức lực vừa đủ để thực hiện các động tác liên hoàn, thư thả. Có thể nói: Trong khi luyện quyền, cơ bắp toàn thân hầu như được thả lỏng ở tất cả những động tác phòng thủ, tránh né, khoác, gạt...Chỉ tập trung lực nhất thời ở một số đòn tấn công rồi sau đó cơ bắp lại trở về tư thế thả lỏng.

       b- Tập trung sự chú ý vào từng động tác tay, chân khi thu và phát lực. Phép tập trung đó được phối hợp với mắt theo nguyên tắc trong khi luyện quyền không nhìn, không thấy bất cứ những gì chung quanh, đồng thời đặt ý thức thường trụ vào huyệt đan điền ở vùng bụng (dưới rốn 3 lóng ngón tay trỏ).

       Nguyên tắc thả lỏng cơ bắp và tập trung ý thức vào huyệt đan điền như đã nói trên giúp cho tinh thần ổn định, hơi thở điều hoà, các cơ trơn cấu tạo thành huyết quản tự dãn nở ra tạo điều kiện cho máu huyết lưu thông, thuần nhuận khắp cơ thể. Sự tập trung ý chí liên tục vào động tác diễn quyền còn làm cho bộ phận đại não phải làm việc hết sức, do đó trung khu thần kinh được huấn luyện và cơ năng của hệ thần kinh được phát triển, tăng cường một cách tự nhiên tác dụng điều tiết đối với các bộ máy khí quan cơ thể, làm gia tăng tích thích ứng của thân thể đối với ngoại giới, tạo ra khả năng đề kháng chống lại bệnh tật do sự thay đổi thời tiết đột ngột gây ra.

       "Khí pháp" cũng thực hiện theo các nguyên tắc:

       a-  Hô hấp trong khi luyện quyền theo hai nhịp hít vào và thở ra kế tiếp nhau một cách tự nhiên không gượng ép, liên tục không gián đoạn.

       b- Thở ra hết mức và hít vào kéo dài xuống bụng dưới đều qua đường mũi, trong khi môi khép kín, răng hai hàm cắn nhẹ vào nhau. Đòn thu về phòng thủ thì hít vào, đòn tung ra tấn công thì thở ra. Đây là phép thở có tác dụng thanh lọc hơi thở làm sạch buồng phổi, làm mạnh cơ năng hoạt động của nội tạng và các khí quan của các hệ tuần hoàn, hô hấp, tiêu hoá, bài tiết.

        "Tâm pháp" là phép giữ sự bình ổn của tinh thần. Sự bình ổn này gọi là “tịnh tâm” dựa trên cơ sở huy động sức lực cơ bắp vừa phải, động tác khoan thai, hít thở bằng bụng, ý chí tập trung phân tích tác dụng của từng đòn, thế.

       Tóm lại, mỗi một động tác khi luyện quyền thuật võ cổ truyền dân tộc hầu như là sự vận động toàn thân, làm cho mọi bộ phận thân thể đều hoạt động. Lượng vận động của bài quyền tuy lớn nhưng tập theo phương pháp nhu quyền không kịch liệt làm cho huyết dịch tuần hoàn suông sẻ, phát triển cơ năng tim, làm cho tim đập một cách nhu hoà nhưng khoẻ khoắn, làm giảm thiểu hiện tượng ứ máu và bệnh cứng động mạch. Việc tập luyện động tác võ cổ truyền kết hợp với thở khí công (là thóp bụng thở ra và phình bụng hít vào,  sâu xuống tới bụng dưới. Thở ra và hít vào đều bằng mũi, hơi dài, êm trong khi môi khép kín, răng hai hàm cắn nhẹ vào nhau, đầu lưỡi chạm hai hàm răng khi hít vào và rời răng khi thở ra) làm cho bộ máy tiêu hoá mạnh khoẻ, ăn uống ngon miệng, tiêu trừ dần bệnh táo bón.

      Trong các bài quyền võ cổ truyền Việt Nam nói chung, có một số bài đặc biệt hiệu quả trong việc phòng, chữa bệnh, hạn chế lão hoá và kéo dài cuộc sống khoẻ mạnh. Để xây dựng thành bài bản chuyên dùng cho việc tập dưỡng sinh, có thể kể đến một vài bài quyền như sau:

- Xà quyền (tập luyện ngăn ngừa, chữa trị các bệnh về cột sống, loãng xương),

- Phụng Hoàng quyền (tập luyện ngăn ngừa, chữa trị các bệnh về thần kinh, rèn luyện phần tiền đình não, làm giảm nguy cơ mất thăng bằng, chóng mặt, ngã té ở người lớn tuổi),

- Hổ quyền (tập luyện ngăn ngừa, chữa trị các bệnh về khớp và duy trì sự cường tráng của cơ thể)

- Hầu quyền (tập luyện ngăn ngừa, chữa trị các bệnh lão hoá về ngũ giác quan và tăng phản ứng nhanh cho mọi lứa tuổi)

    .....

    Chính vì vậy, võ thuật cổ truyền Việt Nam có vai trò rất lớn trong phép tập dưỡng sinh. Cần xây dựng môn Võ dưỡng sinh (L' Art marcial de conserver la sante') thuần tuý dân tộc, trên cơ sở khai thác các yếu tố vừa là Y thuật vừa là Võ học trong các bài quyền Võ cổ truyền Việt Nam, nhằm giúp cho người tập luyện có cuộc sống khoẻ mạnh, vui tươi, phòng tránh bệnh tật và kéo dài tuổi thọ trong sự an lạc ./.

                                                                                                                                                                 * TXM

Tác giả bài viết: Võ sư Trần Xuân Mẫn
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hội võ thuật cổ truyền Tỉnh Quảng Nam

                      

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT Được thêm vào: 14:40 ICT Thứ năm, 07/02/2013 LỚP VÕ THUẬT MẦM NON VÕ ĐƯỜNG KỲ SƠN CŨNG ĐANG TẬP LUYỆN ĐỂ BIỂU DIỄN CỜ NGƯỜI CHUNG VỚI CÁC ANH CHỊ LỚN TUỔI TRONG DỊP TẾT QUÍ TỴ SẮP ĐẾN     ...

Liên hệ

Liên hệ võ đường Kỳ Sơn (Tổ đường): 

   51/2 Phan Châu Trinh , Hội An, Quảng Nam, Việt Nam

  +84983 114 769

 kyson160649@gmail.com

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 9
  • Hôm nay: 2221
  • Tháng hiện tại: 54760
  • Tổng lượt truy cập: 5269794

Liên Kết

Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam

---------------------------------

Từ trái qua phải: Gills Truong, Trần Xuân Mẫn, Huỳnh Hùng Mai