ĐƯA VÕ CỔ TRUYỀN VÀO TRƯỜNG HỌC

Đăng lúc: Thứ ba - 29/03/2016 18:41 - Người đăng bài viết: kyson01
ĐƯA VÕ CỔ TRUYỀN VÀO TRƯỜNG HỌC

ĐƯA VÕ CỔ TRUYỀN VÀO TRƯỜNG HỌC

Văn hóa Quảng Nam số 125 - Tháng 03-2016 của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Quảng Nam vừa đăng bài "Đưa Võ cổ truyền vào trường học: Cần thực hiện lộ trình một cách nghiêm túc, chặc chẽ để đi đến thành công". Võ đường Kỳ Sơn xin đăng lại nguyên văn để phục vụ bạn đọc.

Đưa võ cổ truyền vào trường học:

Cần thực hiện lộ trình một cách

nghiêm túc, chặc chẽ để đi đến thành công

 

Võ sư Trần Xuân Mẫn – người có nhiều năm gắn bó với Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam, là Ủy viên Ban Chấp Hành – Phó ban biên soạn giáo trình Liên đoàn VTCT Việt Nam. Và là Chủ tịch Hội Võ thuật cổ truyền tỉnh Quảng Nam đồng thời là chủ nhiệm võ đường Kỳ Sơn (Hội An). Ông  cũng là “cây đa, cây đề” trong làng Võ thuật cổ truyền Việt Nam. Văn hóa Quảng Nam có cuộc trao đổi với võ sư xung quanh vấn đề kế thừa võ thuật cổ truyền khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.                                                                                                              MỘC ANH (thực hiện)

 

PV:   Thưa võ sư Trần Xuân Mẫn, ông nghĩ gì khi Bộ GD ĐT sẽ đưa bộ môn võ cổ truyền vào giảng dạy ở các trường phổ thông trên toàn quốc bắt đầu từ năm học 2015-2016?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Sau công văn số 6311/VPCP-KGVX ngày 11/8/2015 với nội dung chỉ đạo của Phó thủ tướng Vũ Đức Đam là đưa võ cổ truyền Việt Nam vào trường học, ngày 16 tháng 9 năm 2015 Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có công văn số 4775/BGDĐT-CTHSSV chỉ đạo về việc triển khai nội dung tập thể dục buổi sáng, thể dục giữa giờ và bài võ cổ truyền Việt Nam được đưa vào chương trình giáo dục thể chất trong các cấp học phổ thông từ năm học 2015 – 2016.

Theo tôi, đây là 1 quyết định hoàn toàn đúng đắn vì Võ cổ truyền Việt Nam do người Việt Nam xây dựng và phát triển suốt trong quá trình dựng nước và giữ nước để bảo vệ Tổ quốc trong thời chiến và rèn luyện sức khỏe cho nhân dân trong thời bình. Vì lý do đó mà kỹ thuật, bài bản và phương pháp tập luyện võ cổ truyền Việt Nam hoàn toàn phù hợp với thể tạng, tố chất sức khỏe và tâm sinh lý của học sinh Việt Nam.

Hơn nữa, võ cổ truyền Việt Nam cũng được nhân dân ta giữ gìn, phát huy và tô bồi thành di sản văn hóa với nhiều giá trị tốt đẹp về nhân sinh quan, lối sống đạo đức và ý chí kiên cường, dũng cảm nên học sinh Việt Nam cần được thừa hưởng di sản văn hóa ấy thông qua việc tập luyện, tìm hiểu Võ cổ truyền của dân tộc mình khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

PV:   Là người gắn bó với nghiệp võ, ông có những tâm đắc gì về võ cổ truyền của dân tộc ta?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Võ cổ truyền Việt Nam ngày xưa thường được gọi là “Võ Dân tộc” hoặc “Võ Ta”, những tên gọi dân gian ấy đã tự nói lên rằng đây là môn võ của dân tộc Việt Nam ta, không thể lẫn lộn với bất cứ môn thể thao hoặc môn võ của một dân tộc nào khác. Điều đó có nghĩa rằng Võ cổ truyền Việt Nam mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc người Việt, mà đã là bản sắc thì nó không thể thay đổi, không nên làm lệch, không thể để thất bổn, thất truyền. Trong thời kỳ hội nhập hiện nay; giao lưu, giao thoa văn hóa là điều tất yếu và cũng là điều tốt nhưng mỗi nền văn hóa của một dân tộc có bản sắc riêng; võ cổ truyền của dân tộc ta là một phần nội dung và tạo nên một phần diện mạo của văn hóa dân tộc ta nên không thể để hòa lẫn với các môn võ của các dân tộc khác, dù là võ cổ truyền hay võ hiện đại. Muốn bảo tồn bản sắc văn hóa võ của dân tộc ta thì phải bảo tồn “đặc trưng” của Võ Ta; đặc trưng ấy có cả phần vật thể (hình thức tạo dựng võ đường, võ phục, biển hiệu, cờ xí, các chủng loại binh khí…) và phần phi vật thể (phương pháp tập luyện; bài bản tập luyện; thơ, phú, thiệu võ; lễ nghi như Cúng Tổ, Cúng tạ sân, Bái sư…)

Ngoài việc bảo tồn đặc trưng không để thất bổn, thất truyền bài bản thì việc khai thác và phát huy tác dụng của việc tập luyện Võ cổ truyền Việt Nam trong việc rèn luyện sức khỏe cho nhân dân là hết sức quan trọng và vô cùng cần thiết. Võ cổ truyền của dân tộc ta có một hệ thống bài bản rất phong phú với hằng trăm thảo bộ tập tay không và tập có binh khí (ngày nay có thể gọi binh khí là dụng cụ) và kỹ thuật động tác rất đa dạng, phù hợp với nhiều lứa tuổi, nhiều tầng lớp nhân dân. Với người lớn tuổi, có thể tập bài Xà quyền với nhiều động tác uốn, vặn toàn thân để rèn luyện cột sống, ngăn ngừa thoái hóa cột sống, thoát vị đĩa đệm. Với người cao tuổi có thể tập các bài Hạc quyền, Phụng hoàng quyền với các động tác mềm mại, nhẹ nhàng để rèn luyện thần kinh, não bộ và hệ tim mạch. Với thanh, thiếu niên có thể tập các bài Ngọc Trản, Lão Mai, Hầu quyền để phát triển cơ bắp, tăng cường kỹ năng vận động linh hoạt, thân thể dẻo dai. Với nhi đồng có thể tập bài Đồng nhi quyền và chơi các trò chơi võ thuật để tạo sự hưng phấn trong phát triển thể chất và trí linh lợi.

PV: Ông đã có những kỷ niệm sâu sắc gì khi gắn bó với nghiệp võ?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Tôi được mẹ động viên và tạo điều kiện học võ từ lúc mới 14 tuổi, khi lập gia đình lại hướng được vợ con cùng theo nghiệp võ (cả 3 con của tôi đều đã mang đai võ sư cấp 18/18 và bà xã là chuẩn võ sư cấp 17/18) nên suốt 10 năm học võ và 43 năm dạy võ (trong đó có 6 năm làm trọng tài quốc gia và 6 năm làm huấn luyện viên đội tuyển võ cổ truyền tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam) tôi được đi nhiều nơi, tham gia nhiều hoạt động của Liên đoàn Võ cổ truyền Việt Nam; từ đó, có khá nhiều kỷ niệm về võ cổ truyền.

Tuy nhiên, kỷ niệm sâu sắc nhất đối với tôi là tại Hội nghị chuyên môn võ cổ truyền Việt Nam toàn quốc lần thứ II diễn ra tại thành phố Hồ Chí Minh trong 10 ngày cuối tháng 4 năm 1994, tôi đã trình bày và bảo vệ thành công bài Lão Mai Quyền do thầy Trương Chưởng dạy tôi được Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam công nhận là một trong 6 bài quy định đầu tiên. Đêm 30 tháng 4 năm 1994, trong khi nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đổ dồn ra đường đón mừng lễ Lao động, tôi và võ sư Đặng Công Lý (Trưởng bộ môn võ của Sở Thể dục thể thao tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng) vẫn ở trong phòng khách sạn Hữu Nghị để miên man nói chuyện về bài Lão Mai Quyền trong nỗi vui mừng vô cùng. Kể từ năm 1994 mãi đến năm 2002, các võ sĩ Quảng Nam Đà Nẵng (Trần Lê Kỳ Sơn, Trần Lê Hải Đảo, Trương Quang Nhân, Trương Văn Nguyên Vũ, Lê Trần Duy Quang) liên tiếp dành nhiều huy chương Vàng, Bạc về cho địa phương, trong đó có nội dung thi bài Lão Mai Quyền tại các giải Vô địch võ cổ truyền toàn quốc.

PV:  Theo ông, võ sư cần có những đức tính và tố chất gì?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Trước hết, là võ sư phải có lý tưởng bảo tồn, lưu truyền môn võ của dân tộc như một “người giữ đền” không đòi hỏi công xá. Từ lý tưởng này mà làm việc không mệt mỏi, không ngừng nghỉ, không sợ lực cản.

Võ sư ngày nay không chỉ có hoài bão, mong muốn mà phải thường xuyên trau dồi phát triển năng lực và trí lực: Phải tập luyện hằng ngày để nâng cao sức khỏe, thể chất nhằm đảm bảo công việc giảng dạy; phải đọc các sách chuyên ngành võ thuật, y học, lịch sử để làm công việc nghiên cứu (sưu tầm, chọn lọc, hệ thống, phân loại, phân tích các nội dung võ học và khai thác ứng dụng võ thuật trong đời sống hiện đại); phải học kỹ thuật công nghệ vi tính để có thể cắt hình, biên soạn sách, chèn  nhạc và chèn chữ vào phim để làm phim tư liệu võ thuật.

Đối với học trò, người thầy cần hết mực yêu thương, khích lệ sự sáng tạo và thường xuyên uốn nắn không để sống chệch hướng và tùy tiện sửa đổi làm tha hóa bài bản. Làm thầy, cần tìm người kế nghiệp và đầu tư sâu về chuyên môn, truyền đạt rộng về kiến thức. “Dạy võ là dạy làm người hữu dụng cho xã hội”.

PV: Việc đưa bộ môn võ cổ truyền vào giảng dạy ở các trường phổ thông trên toàn quốc ngay từ năm học 2015-2016 sẽ có khó khăn gì không?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Tất nhiên là có nhiều khó khăn vì “vạn sự khởi đầu nan”. Cái khó thứ nhất là về phía thầy dạy, hầu hết các giáo viên thể dục trong trường phổ thông chưa từng tìm hiểu và tập luyện võ cổ truyền nên chỉ qua một lớp tập huấn bài bản vài ba ngày không thể tự tin trong việc giảng dạy, nhất là đứng ra thị phạm làm mẫu. Cái khó thứ hai là về phía học sinh: Một bài võ cổ truyền có nhiều động tác khác nhau liên tiếp phải thực hiện chứ không phải một động tác được lặp lại nhiều lần như những bài thể dục khác. Phần nữa là những động tác của võ cổ truyền không đơn giản, hầu hết các đòn tay và đòn chân được thực hành theo đường vòng cung, vòng tròn, tư thế của chân gần như luôn khụy gối tạo thành các thế tấn đòi hỏi kỹ thuật phải chính xác thì thân thể mới thăng bằng, di chuyển khi thực hành bài võ thường theo nhiều hướng khác nhau chứ không phải đứng tại một chỗ.

Trước tình hình trên, trong thời gian qua khi triển khai dạy bài võ cổ truyền 36 động tác có một số giáo viên phải nhờ những học sinh đã từng học võ ở các câu lạc bộ võ cổ truyền đứng ra thị phạm (làm mẫu), một số trường khác thì chưa triển khai vì gặp khó khăn như đã nói trên.

PV: Vậy các ngành chức năng của tỉnh ta cần làm gì để thực hiện tốt chủ trương này?

Võ sư Trần Xuân Mẫn: Theo tôi, những khó khăn trên là tất yếu và không phải là không khắc phục được nhưng việc khắc phục cần có điều kiện và thời gian: Các cơ quan quản lý ngành Giáo dục (Sở Giáo dục - Đào tạo, Phòng Giáo dục - Đào tạo của các thành phố, thị xã, huyện và Ban Giám hiệu của các trường) cần có kế hoạch, lộ trình triển khai phù hợp với điều kiện thực tiễn của từng trường và tranh thủ sự hỗ trợ của giới chuyên môn võ cổ truyền ở từng địa phương..

Trước mắt, Sở Giáo dục - Đào tạo có thể phối hợp với Hội Võ thuật cổ truyền tỉnh Quảng Nam để tổ chức các lớp tập huấn chuyên môn (phần Căn bản công và bài 36 động tác đưa vào trường học) cho giáo viên thể dục do các Phòng Giáo dục - Đào tạo huyện cử đi học; các Phòng Giáo dục - Đào tạo có thể phối hợp với các võ sư có uy tín, kinh nghiệm tại địa phương để tổ chức các lớp tập huấn chuyên môn cho giáo viên thể dục ở các trường; Nơi nào Phòng Giáo dục - Đào tạo chưa tổ chức được lớp tập huấn thì các Ban Giám hiệu nhà trường có thể nhờ các võ sư có khả năng sư phạm bồi dưỡng chuyên môn cho các giáo viên thể dục của trường mình.

Không riêng đối với nước ta mà các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc… khi đưa các môn võ cổ truyền của dân tộc họ vào trường học như Judo, Taekwoondo để rèn luyện thể chất và ý chí, bản lĩnh văn hóa dân tộc cho học sinh, họ đều từng bước khắc phục những khó khăn và kiên trì thực hiện lộ trình một cách nghiêm túc, chặc chẽ để đi đến thành công.

Hy vọng những ý kiến của tôi có thể đóng góp phần nào cho ngành Giáo dục – Đào tạo của tỉnh Quảng Nam tham khảo và khắc phục những khó khăn hiện nay trong việc bước đầu đưa bộ môn Võ cổ truyền dân tộc vào trường học.

PV: Xin chân thành cám ơn ông đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: MỘC ANH
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hội võ thuật cổ truyền Tỉnh Quảng Nam

                      

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT Được thêm vào: 14:40 ICT Thứ năm, 07/02/2013 LỚP VÕ THUẬT MẦM NON VÕ ĐƯỜNG KỲ SƠN CŨNG ĐANG TẬP LUYỆN ĐỂ BIỂU DIỄN CỜ NGƯỜI CHUNG VỚI CÁC ANH CHỊ LỚN TUỔI TRONG DỊP TẾT QUÍ TỴ SẮP ĐẾN     ...

Liên hệ

Liên hệ võ đường Kỳ Sơn (Tổ đường): 

   51/2 Phan Châu Trinh , Hội An, Quảng Nam, Việt Nam

  +84983 114 769

 kyson160649@gmail.com

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 13
  • Hôm nay: 1233
  • Tháng hiện tại: 30900
  • Tổng lượt truy cập: 4957834

Liên Kết

Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam

---------------------------------

Từ trái qua phải: Gills Truong, Trần Xuân Mẫn, Huỳnh Hùng Mai