LỖI LẦM KHÔNG THỂ SỬA

Đăng lúc: Thứ ba - 22/05/2012 11:34 - Người đăng bài viết: kyson01
Bên tượng đài Bùi Thi Xuân, Đà Lạt

Bên tượng đài Bùi Thi Xuân, Đà Lạt

Ở đời, ai mà chẳng có lúc lỗi lầm, nhưng không thể vướng vào những lỗi lầm không thể sửa

LỖI LẦM KHÔNG THỂ SỬA

 

                                                                                                          * Trần Xuân Mẫn

      Thần thoại Hy Lạp có câu chuyện rằng:

      Ngày xưa, xưa rất xưa... khi đất trời còn mờ mịt, cõi thế gian còn được ngự trị bởi thần linh. Thần Ánh Sáng và nữ thần Nghệ Thuật yêu nhau rồi sinh ra một đứa con trai bụ bẫm được họ đặt tên là Orphé. Càng lớn lên Orphé càng khôi ngô, đĩnh ngộ và có tài sử dụng cây thất huyền cầm làm xiêu lạc lòng người.

      Một ngày kia Orphé gặp vị nữ thần Khiêu Vũ tên Euridice. Họ quen nhau, thương nhau, yêu nhau say đắm rồi lấy nhau. Từ đó đôi vợ chồng trẻ cứ quấn quít bên nhau. Đời họ tưởng chừng như một khúc trường ca hoà hợp diệu kỳ giữa khiêu vũ và âm nhạc. Khi cây thất huyền cầm từ tay người chồng cất lên những cung bậc trầm bổng, réo rắc thì cả thân hình người vợ uốn lượn, phô diễn những đường cong thiên tạo tuyệt mỹ theo hằng trăm điệu vũ ly kỳ. Những ngày sống hạnh phúc bên nhau tưởng chừng như vô tận. Hằng ngày người chồng thường để vợ ở lại trong lều một, hai giờ đồng hồ, còn mình ra rừng săn thú để lấy thịt làm thức ăn, lấy da thú làm áo mặc.

      Một hôm, Orphé vào rừng nửa ngày dài mà vẫn chưa về. Euridice chờ đợi chồng trong cơn lo lắng mỗi lúc càng lớn dần. Khi không còn kiên nhẫn được nữa, Euridice ra khỏi lều và dẫm lên đầu con rắn hiện thân của tội ác.  Bị rắn cắn, Euridice ngã xuống, vật vã rồi chết trên cỏ hoa.

      Khi trở về thấy vợ đã chết, Orphé đau khổ vô cùng. Sau mấy ngày khóc than, Orphé đành chôn xác vợ dưới gốc quỳnh hoa rồi ôm cây thất huyền cầm vừa đi vừa đàn, vật vưởng khắp thế gian. Nỗi tiếc thương vô hạn dày vò tâm can Orphé bao nhiêu thì tiếng đàn của chàng càng hay và ai oán bấy nhiêu. Từ ngày này sang ngày khác, từ tháng nọ sang tháng kia, Orphé ôm đàn đi khắp mọi nẻo trong tâm tưởng mơ màng tìm cho được người vợ hiền yêu dấu.

      Một ngày kia, Orphé đến bên một dòng sông lớn và ngồi xuống, trổi lên những cung đàn não nuột. Trên mặt sông rộng mênh mông chỉ có một con đò độc mộc. Người đưa đò có tên Charon cập vào bờ và nói với Orphé:

     - Ta nghe tiếng đàn mà cảm kích tấm lòng thuỷ chung của chàng. Ta sẵn sàng đưa chàng sang sông xuống cõi âm ty để tìm vợ. Nhưng hãy nhớ rằng chàng chỉ được qua sông và quay trở lại thế gian một lần thôi. Orphé đồng ý, xuống thuyền và được Charon đưa sang sông.

      Xuống đến cõi âm ty, tiếng đàn của Orphé càng ngày càng ai oán hơn, ai oán đến mức làm cho mây đang trôi phải ngừng trôi, nước đang chảy phải ngừng chảy, hoa đang nở phải tàn phai... và đã làm cho chính vợ chồng chúa Âm Ty cũng phải động lòng trắc ẩn.

      Chúa Âm Ty cho gọi Orphé vào hỏi cớ sự rồi sau một hồi suy nghĩ bèn nói với chàng rằng:

      - Sau khi Euridice từ giã cõi trần, do thấy tính tình của nó hiền hậu lại có tài múa hát nên vợ chồng ta đã nhận làm con nuôi và cho hầu hạ luôn bên mình. Nay thấy nhà ngươi hết lòng yêu thương vợ, chúng ta cho phép Euridice được sống lại và trở về với ngươi, nhưng hãy nhớ lời ta: “Từ đây về đến cõi dương gian, ngươi đi trước, Euridice đi sau, hai người không được nói với nhau một lời và tuyệt đối ngươi không được quay lại nhìn vợ. Khi về đến dương gian, muốn ôm nhau, hôn hít gì cũng được”. Thấy điều kiện quá dễ, Orphé sung sướng nhận lời ngay.

      Chúa Âm Ty cho gọi Euridice lên và giao lại cho Orphé.

      Cảm tạ vợ chồng chúa Âm Ty xong, đôi vợ chồng trẻ hân hoan quay về dương thế. Cả mấy ngày trời đi ròng rã, Orphé vẫn giữ đúng lời hứa với chúa Âm Ty: Orphé đi trước, Euridice đi sau, hai người không nói với nhau dù chỉ một lời và tuyệt đối Orphé không quay lại nhìn vợ.

      Khi đến gần ranh giới giữa dương gian và âm phủ, vì quá yêu quí vợ mà Orphé chợt nảy sinh ý nghi ngại chúa Âm Ty lừa gạt mình. Chàng nghĩ: Nếu khi bước qua ranh giới âm-dương mà không còn Euridice ở sau lưng thì làm sao còn cơ hội quay lại tìm vợ mình một lần nữa.

      Nỗi nghi ngờ càng lúc càng lớn dần làm nỗi lo lắng càng lúc càng gay gắt. Không chịu đựng được nữa, Orphé quay lại... và thấy vợ mình ngã xuống, chúa Âm Ty lập tức thâu hồi lấy hồn nàng.

      Orphé đau đớn khủng khiếp, đau đớn gấp ngàn lần so với lần đầu tiên khi thấy xác vợ bị rắn cắn nằm bên lều.

      Orphé như điên loạn, chàng chạy như bay đến bên dòng sông lớn ngày trước để cầu xin người đưa đò Charon cho sang sông xuống âm phủ một lần nữa, nhưng... con đò độc mộc và người đưa đò Charon đã không còn ở đó.  Trước mặt Orphé chỉ là một mặt sông mênh mông, lạnh lẽo, ... vô bờ bến.

      Orphé ủ rũ quay lưng lại với dòng sông. Từng bước nặng nề kéo lê thân chàng đi vào cõi vô định.

      Từ ấy không còn ai gặp lại người chồng khốn khổ, lầm lỡ dù chỉ một lần.

      Cách nay khoảng vài mươi năm, khi kể lại chuyện này, thi sĩ người Quảng Nam Bùi Giáng đã viết:

     “Người ơi ta xấu với người,

Yêu nhau mà lại bằng mười phụ nhau”.

 

       Thế mới biết: Ở đời, ai mà chẳng có lúc lỗi lầm, nhưng không thể vướng vào những lỗi lầm không thể sửa ./.

 

                                                                  * TXM

Tác giả bài viết: Võ sư Trần Xuân Mẫn
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hội võ thuật cổ truyền Tỉnh Quảng Nam

                      

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT Được thêm vào: 14:40 ICT Thứ năm, 07/02/2013 LỚP VÕ THUẬT MẦM NON VÕ ĐƯỜNG KỲ SƠN CŨNG ĐANG TẬP LUYỆN ĐỂ BIỂU DIỄN CỜ NGƯỜI CHUNG VỚI CÁC ANH CHỊ LỚN TUỔI TRONG DỊP TẾT QUÍ TỴ SẮP ĐẾN     ...

Liên hệ

Liên hệ võ đường Kỳ Sơn (Tổ đường): 

   51/2 Phan Châu Trinh , Hội An, Quảng Nam, Việt Nam

  +84983 114 769

 kyson160649@gmail.com

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 97
  • Khách viếng thăm: 94
  • Máy chủ tìm kiếm: 3
  • Hôm nay: 3609
  • Tháng hiện tại: 79575
  • Tổng lượt truy cập: 5204530

Liên Kết

Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam

---------------------------------

Từ trái qua phải: Gills Truong, Trần Xuân Mẫn, Huỳnh Hùng Mai