QUÊ HƯƠNG NỔI TIẾNG VÕ NGHỆ MỘT THỜI

Đăng lúc: Thứ sáu - 02/11/2012 00:51 - Người đăng bài viết: kyson01
Trước bàn thờ thầy Ngô Đình Quý

Trước bàn thờ thầy Ngô Đình Quý

Hy vọng rằng, sẽ có một ngày không xa, các võ sĩ Duy Xuyên đồng tâm, hiệp lực dựng lại cơ nghiệp của quê hương "nổi tiếng võ nghệ một thời"

 

QUÊ HƯƠNG NỔI TIẾNG VÕ NGHỆ MỘT THỜI

      

Trước bàn thờ cố võ sư Ngô Đình Quý


                                                                                             * Võ sư Trần Xuân Mẫn

      Thời ấy, vào khoảng những năm 1920-1945, vùng đất tân bồi của tỉnh Quảng Nam do phù sa ở hạ lưu dòng sông Thu Bồn tạo nên gồm có các làng La Kham, Bảo An, Xuân Đài, Bàng Lãnh, An Lâm, Lệ Trạch, Cù Bàn, Thanh Châu thuộc xã Điện Quang của huyện Điện Bàn và các xã Duy Châu, Duy Hòa, Duy Thu của huyện Duy Xuyên ngày nay.

      Theo lời kể của những bậc lão thành bảy, tám mươi tuổi thì do đặc điểm là đất tân bồi nên ngày ấy có nhiều vụ xung đột giành đất vùng này thường xảy ra giữa cư dân các tộc họ, làng xã, đôi khi dẫn đến giữa những bộ phận dân chúng ở vùng biên địa các huyện. Lực lượng xung đột giành đất là dân địa phương ở các xã, làng, nhưng hầu như địa phương nào cũng thuê các võ sĩ có võ nghệ cao cường từ nơi khác đến huấn luyện cách chiến đấu và tham gia cùng với dân làng trong các cuộc "chiến tranh" giành đất. Khi lâm chiến, các võ sĩ múa trung bình tiên (tức "tề mi côn", xứ Quảng còn gọi là "đoản côn") đi trước và xông tới, những trai làng lực lưỡng và bà con dân làng cầm ngang roi trường dài năm, sáu mét đi sau, cản bước tiến của đối phương và đẩy đối phương lùi sâu về vùng đất của họ. Đẩy đối phương đến đâu, người ta cắm dùi xác nhận chủ quyền của địa phương mình đến đó. Trong những cuộc ẩu đả này, các lực lượng giành đất không dùng dao, dáo, mác hoặc các vũ khí nào khác ngoài hai loại roi nói trên nên bên nào yếu thế thì thua chạy chớ không có trường hợp bị thương nặng đến phải mất mạng. Những cuộc chiến với mục đích ích kỷ, hẹp hòi dường như năm nào cũng xảy ra như thế không đáng khích lệ chút nào, nhưng vô tình chúng đã có sự đóng góp không nhỏ cho việc tạo ra một vùng quê khởi sắc võ nghệ một thời. Trong mấy thập kỷ liên tục, gần như ở đó, người người tập võ, nhà nhà tập võ. Các hàn nho, thi sĩ, phụ nữ, trẻ em cho đến người già năm, sáu mươi tuổi cũng rủ nhau tập luyện để trang bị cho mình vài "miếng đòn", vài "thế võ" tự vệ phòng thân. Khi những cuộc chiến giành đất dn dần không còn nữa thì do thói quen rèn luyện võ nghệ, trai tráng và dân làng vẫn ngày ngày múa roi, tập quyền, nhảy sào qua các mô đất cao, đấm đá vào thân cây chuối lớn. Nhiều võ sĩ tài ba ở quê Duy Xuyên bắt đầu xuất hiện và nổi danh trên các võ đài như: Tám Nghĩnh, Hương Sơ, Bùi Hí, Lê Hoan, Bùi Thìn... Xin kể ra đây vài câu chuyện có thật, khá lý thú về các võ sĩ ở vùng đất tân bồi thuộc huyện Duy Xuyên ở tỉnh Quảng Nam thời ấy, để góp phần làm rõ sự giàu có về tinh thần thượng võ của ông cha ta ngày trước.

      Vào khoảng những năm 1939-1940, ở Quảng Nam có võ sĩ Hồ Cưu, quê quán Điện Bàn, nổi tiếng về miếng "hốt ngựa". Khi thượng đài, dù đối thủ biết chắc là Hồ Cưu sẽ hốt ngựa, cố hết sức né tránh  bằng mọi cách và tìm đòn thế "phá" miếng hốt ngựa của Hồ Cưu nhưng cuối cùng vẫn bị Hồ Cưu dùng miếng võ sở trường ôm gọn hai chân, vác hẳn lên vai, đi vòng quanh võ đài cho khán giả hoan hô, hò hét hả hê. Thế mà, cuối cùng chính võ sĩ người huyện Duy Xuyên là Bùi Hí đã làm cho Hồ Cưu phải chấp nhận sự thất bại tuyệt đối trong một trận võ đài ở phố Hội An. Trước khi thượng đài thách đấu với Hồ Cưu, Bùi Hí đã theo dõi, quan sát tường tận thế võ hốt ngựa của Hồ Cưu trong nhiều tháng. Ông đã nghiền ngẫm và tìm ra thế "phá" cách hốt ngựa của Hồ Cưu cho đến khi không còn một sơ hở, rồi từ đó, ngày đêm luyện tập ”thế phá" của mình. Cuối cùng, trong trận thách đấu giữa Hồ Cưu và Bùi Hí tại võ đài ở khu "giải trí" hội chợ được tổ chức cách tòa khâm sứ Pháp về hướng tây khoảng 200 mét, trước mấy trăm khán giả, Bùi Hí đã dùng thế "Ngạ hổ tầm xà" làm Hồ Cưu ngã lấm lưng xuống sàn võ đài trong tư thế một cánh tay bị Bùi Hí kẹp chặc sau đầu gối.

      Người thứ hai là võ sĩ Bùi Nghĩnh, tục danh là "Tám Nghĩnh", người ở làng Vĩnh Trinh (xã Duy Châu, huyện Duy Xuyên ngày nay). Có một lần, vào khoảng năm 1960, khi vào Sài Gòn thăm một người bà con trong tộc là bác sĩ Bùi Kiến Tín (người sản xuất loại dầu Bác Sĩ Tín nổi tiếng thời ấy), ông Tám Nghĩnh đã gặp trên đường phố một bọn thanh niên có 3 người đang vây đánh dã man một người đàn ông để cướp chiếc xe gắn máy. Không một chút ngần ngại, ông Tám Nghĩnh tháo chiếc khăn lông lớn thường quấn ở cổ ra, xông vào cứu nguy người bị hại. Bọn cướp bỏ người đàn ông đau đớn nằm quằn quại, quay qua tấn công ông Tám Nghĩnh. Một mình ở tuổi trên 50, ông Tám Nghĩnh đã sử dụng chiếc khăn lông làm vũ khí hết sức lợi hại đánh văng dao và hạ gục ngay tên cướp có hung khí. Lúc đó, bà con đi đường đã dừng lại, vây quanh khá đông và la hét đòi đánh chết bọn cướp. Hai tên còn lại sợ hãi bỏ chạy. Người Sài Gòn tận mắt chứng kiến ngay từ đầu cuộc giải nguy, cứu người hôm đó, hết lời khen ngợi "ông già nhà quê" Quảng Nam có võ nghệ cao cường.

      Thế rồi chiến tranh đến hồi ác liệt, bà con Duy Xuyên phải ly tán nhiều nơi, người ra Đà Nẵng, kẻ xuống Hội An. Trong số đó có ông Ngô Đình Quý (con trai ông Hương Sơ) đã mở võ đường Phan Thanh Giản, ông Lê Hoan mở võ đường Tạ Thu Thâu ở Đà Nẵng, học trò theo học rất đông.

      Sau ngày hòa bình lập lại, người Duy Xuyên từ mọi nơi quay về xây dựng lại quê hương, phong trào tập luyện võ cổ truyền dân tộc lại được khôi phục, nhiều võ sĩ thượng đài trên các võ đài giao hữu liên huyện, liên tỉnh như Hồ Duy Linh, Trần Tiến, Nguyễn Bảy và rất nhiều võ sĩ khác, luôn thể hiện tài năng, lòng dũng cảm và mưu lược của mình.

      Từ năm 1988 đến năm 1996, khi nhà nước đã có chủ trương chính thức khôi phục võ cổ truyền, tại các giải thi đấu võ cổ truyền toàn tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng hằng năm, các võ sĩ Duy Xuyên là học trò cuả các võ sư Phạm Văn Lang, Ngô Đình Quý luôn giành được huy chương vàng, mang lại vị thứ nhất, nhì, ba toàn đoàn cho huyện nhà.

      Rất tiếc là trong nhiều năm gần đây, các võ sĩ Duy Xuyên vắng dần trên các võ đài rồi hoàn toàn không còn thi đấu nữa. Các lò võ cổ truyền cũng chấm dứt hẳn mọi hoạt động.

      Trước tình hình đó, sau khi được thành lập vào cuối năm 2010, Hội Võ thuật cổ truyền tỉnh Quảng Nam đã xuống cơ sở ở huyện Duy Xuyên, tìm lại các võ đường xưa, động viên các huấn luyện viên, võ sĩ đã tham gia trước đây trở lại với phong trào. Trước mắt, Hội tạo điều kiện cho những người này tìm hiểu Quy chế chuyên môn và bài bản quy định của Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam, và giúp đỡ họ thi đai đẳng, làm thủ tục xin phép mở các phòng tập để nhen nhóm lại phong trào.

      Hy vọng rằng, sẽ có một ngày không xa, các võ sĩ Duy Xuyên đồng tâm, hiệp lực dựng lại cơ nghiệp của quê hương "nổi tiếng võ nghệ một thời" ./.

                    

                                                                                                                                        * TXM

Tác giả bài viết: võ sư Trần Xuân Mẫn
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hội võ thuật cổ truyền Tỉnh Quảng Nam

                      

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT Được thêm vào: 14:40 ICT Thứ năm, 07/02/2013 LỚP VÕ THUẬT MẦM NON VÕ ĐƯỜNG KỲ SƠN CŨNG ĐANG TẬP LUYỆN ĐỂ BIỂU DIỄN CỜ NGƯỜI CHUNG VỚI CÁC ANH CHỊ LỚN TUỔI TRONG DỊP TẾT QUÍ TỴ SẮP ĐẾN     ...

Liên hệ

Liên hệ võ đường Kỳ Sơn (Tổ đường): 

   51/2 Phan Châu Trinh , Hội An, Quảng Nam, Việt Nam

  +84983 114 769

 kyson160649@gmail.com

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 23
  • Khách viếng thăm: 22
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 118
  • Tháng hiện tại: 32541
  • Tổng lượt truy cập: 4919765

Liên Kết

Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam

---------------------------------

Từ trái qua phải: Gills Truong, Trần Xuân Mẫn, Huỳnh Hùng Mai


Nọc bọ cạp vidatox
Vidatox hỗ trợ điều trị ung thư chính hãng