CHIẾC KÍNH CHIẾU YÊU VÀ THANH GƯƠM BÁU

Đăng lúc: Thứ tư - 16/05/2012 22:08 - Người đăng bài viết: kyson01
Cổng nhà thờ Dòng võ tộc Hồ tại xã Điện Tiến, huyện Điện bàn, tỉnh Quảng Nam

Cổng nhà thờ Dòng võ tộc Hồ tại xã Điện Tiến, huyện Điện bàn, tỉnh Quảng Nam

Thời còn đi học tôi có đọc được một truyện ngắn có tên “Chiếc kính chiếu yêu”, nay xin kể lại vì thấy nội dung của truyện rất hay và có nhiều ý nghĩa.

CHIẾC KÍNH CHIẾU YÊU VÀ THANH GƯƠM BÁU

 

                                                                                       *Võ sư Trần Xuân Mẫn

      Thời còn đi học tôi có đọc được một truyện ngắn có tên “Chiếc kính chiếu yêu”, nay xin kể lại vì thấy nội dung của truyện rất hay và có nhiều ý nghĩa. Thời gian từ lúc đọc truyện đến nay đã trên 40 năm nên tôi không nhớ chính xác hết các chi tiết nhưng nội dung chính của câu chuyện trong truyện ngắn có thể ghi lại như sau:

      “Ngày xưa, có một cậu bé được cha mẹ gởi cho một vị sư mang lên núi tu học. Hằng ngày cậu bé chỉ sống với thầy, ban ngày ra rừng kiếm củi, xuống suối gánh nước, hái rau, lên nương trồng lúa, sắn, về nhà giúp thầy giã gạo, nấu cơm... Tất cả thời gian còn lại đều dồn sức lực và tâm trí vào việc tập võ thuật, luyện công phu và học ở thầy kiến văn kim cổ, pháp thuật thần thông cùng nghe thầy giảng giải đạo lý thánh hiền.

      Mười năm sau, cậu bé ốm o, tóc để chỏm mới ngày nào còn lẽo đẽo theo thầy lên núi bây giờ đã trở thành một thanh niên cường tráng, vai ngang, lưng rộng, bắp thịt ở tay chân cuồn cuộn nổi lên. Cậu bé mới ngày nào thấy một loài cây, một hòn đá không biết gọi tên là gì mà bây giờ đã làu thông rất nhiều điều thuộc nhiều lĩnh vực như thiên văn, địa lý, tướng số, tử vi,... Cậu cũng đã trở thành một tráng sĩ tuấn kiệt võ nghệ cao cường ít người sánh kịp.

      Rồi một hôm, chàng tráng sĩ nọ mạnh dạn đến trước mặt thầy, cung kính thưa:

      - Bạch thầy. Con theo thầy đã lâu, được thầy thương yêu dạy dỗ hết lòng, hết mực. Con mang ơn thầy nặng lắm. Chính vì thế mà hôm nay khi tự thấy mình đã khôn lớn, con muốn xin thầy cho phép xuống núi, nguyện đem hết sở học, tâm truyền của thầy ra hành đạo giúp đời.

      Nghe học trò nói thế, vị sư già tóc đã bạc phơ mỉm cười thoả nguyện, ông  nói chậm rãi:

      - Ừ, con cũng đã lớn khôn, cũng cần hạ sơn hành hiệp để cứu dân, độ thế trong thời buổi nhiễu nhương này. Ta chỉ e một điều...

      Thầy im lặng một hồi rồi không giải thích e ngại điều gì mà nói tiếp:

      Con lên đường, ta giao cho con hai vật bất ly thân: Vật thứ nhất là chiếc gươm báu. Chiếc gươm này có khả năng chém sắt như chém bùn, con dùng nó để trừ gian, diệt bạo. Còn vật thứ hai là chiếc kính chiếu yêu. Chiếc kính này có khả năng giúp con phân biệt chánh, tà. Trước khi vung gươm lên hướng vào một ai đó, con phải đưa kính lên xem họ là người hiền hay kẻ ác, họ là bậc phụ mẫu chăm lo cho dân hay là kẻ sâu dân, mọt nước.

    Sau nửa ngày sửa soạn hành trang, chàng thanh niên cường tráng có võ nghệ cao cường và trái tim đầy nhiệt huyết sẵn sàng dâng hiến... nhận hai báu vật từ tay thầy đeo vào bên mình, mang tay nải lên vai, tạ từ thầy rồi rảo bước nhanh ra khỏi sơn động. Vị sư già theo tiễn một đoạn, nhìn người học trò thương yêu nhất đời mình đi xa dần, lẫn vào sương khói và núi rừng trùng điệp. Ông đứng đó rất lâu và mắt nhìn mãi vào cõi xa xăm...

x

x x

      Ba năm trôi qua, chàng tráng sĩ năm xưa trải qua cuộc hành trình vạn dặm đầy phong ba, bão táp, đã có biết bao lần ra tay nghĩa hiệp, hạ sát dưới thanh gươm báu của mình hằng trăm tham quan ô lại, hàng ngàn ác bá, cường hào để cứu khốn phò nguy. Một hôm chàng quyết định quay lại chốn lam già xưa thăm thầy. Trong bụng, chàng muốn khoe cùng thầy những công trạng mà  mình đã làm được.

      Đường xa muôn trùng, thời gian đã xoá nhoà dấu xưa, càng đi càng khó tìm lối về ... nhưng chàng tráng sĩ nọ không nản lòng. Chàng vẫn đi, đi miệt mài từ ngày này sang ngày khác với cảm giác càng lúc càng nôn nóng muốn gặp lại  thầy. Cũng có lúc gần như tuyệt vọng, chàng nghĩ quẩn: Không biết có còn gặp được thầy khi về đến nhà nữa không (?)

x

x x

      Một hôm, khi ánh tà dương đã xuống hẳn dưới non đoài, chàng tráng sĩ nọ đã gần kiệt sức vì đói và khát thì vừa nhận ra trước mặt mình hiện lên một con suối trong vắt gợi nhớ chân núi xưa. Thấy điều xảy ra kỳ diệu, trong lòng băn khoăn vô hạn, chưa biết hỏi ai chỉ tiếp đường đi lên núi thì chàng tráng sĩ nọ thấy một tiểu đồng từ trên núi quẩy đôi gàu đi xuống suối.

      Lòng vui mừng khôn xiết, chàng tráng sĩ lên tiếng hỏi chú tiểu đồng đường về sơn tự. Chú tiểu hỏi ngược lại: Xin được hỏi tráng sĩ là ai mà hỏi đường về sơn tự ?

      Tráng sĩ trả lời: Ta là học trò của vị sư trên núi lam già. Ta được thầy cho xuống núi đã ba năm, nay muốn về thăm thầy.

      Chú tiểu nhìn chàng tráng sĩ từ đầu đến chân rồi nói: Tráng sĩ là học trò, chỉ xa sơn tự mới ba năm mà đã quên lối về, không biết thầy có muốn gặp tráng sĩ nữa không !

      Chàng tráng sĩ tức giận, rút gươm ra, hét lớn: Nhà ngươi là trẻ con mà dám hỗn láo, không sợ chết sao ?

      Chú tiểu từ tốn nói: Ở đời ai mà không sợ chết nhưng có phải cái chết nào cũng đáng sợ đâu. Theo tôi biết, ngày xưa thầy trao cho tráng sĩ ngoài thanh gươm báu còn một chiếc kính nữa kia mà. Tại sao trước khi giết tôi tráng sĩ không lấy kính ra soi như lời thầy đã dặn. Nói xong, tiểu đồng biến mất.

      Chàng tráng sĩ bần thần, chợt nghĩ không biết chú tiểu đồng kia có phải là thầy mình đã hoá thân ra để trách mắng mình không (?).

      Còn lại một mình, màn đêm buông xuống, bóng trăng lên đỉnh núi soi sáng cả một vùng, chàng tráng sĩ tần ngần, đi đến bên dòng suối, nhìn xuống nước rồi rút chiếc kính chiếu yêu ra soi lấy mặt mình...

      Từ dòng suối trong vắt hiện lên một khuôn mặt ác quỉ, tóc xoã bù xù, nanh nhọn, lưỡi thè dài ra, mắt đỏ như máu. Chàng tráng sĩ ngã xuống như một thân cây bị đốn, thầm nghĩ: Tại sao trong bao năm qua ta đã dùng chiếc kính này soi mặt rất nhiều người nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tự soi lấy mặt mình ?

      Sau một hồi lâu nằm bất động trong nỗi đau đớn cùng cực, chàng tráng sĩ đầy tự tin ngày nào cố gượng đứng lên, ngước nhìn núi cao nơi có sơn tự và người thầy kính yêu rồi thờ thẫn bước đi. Từng bước, từng bước một, mỗi lúc càng nhanh dần và cuối cùng chàng tráng sĩ kia chạy trong cơn hoảng loạn rồi mất hút trong bóng đêm rừng già. Từ ấy không còn ai thấy bóng chàng trở lại một lần nữa”.

       Khi nghe tôi kể câu chuyện này, nhiều người nói rằng: Chiếc kính chiếu yêu kia là lương tâm cuả con người, ai cũng có nhưng rất nhiều người cố tình lãng quên không muốn dùng đến nó ./.

                                                                                          * TXM

 

 

Tác giả bài viết: Võ sư Trần Xuân Mẫn
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hội võ thuật cổ truyền Tỉnh Quảng Nam

                      

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT Được thêm vào: 14:40 ICT Thứ năm, 07/02/2013 LỚP VÕ THUẬT MẦM NON VÕ ĐƯỜNG KỲ SƠN CŨNG ĐANG TẬP LUYỆN ĐỂ BIỂU DIỄN CỜ NGƯỜI CHUNG VỚI CÁC ANH CHỊ LỚN TUỔI TRONG DỊP TẾT QUÍ TỴ SẮP ĐẾN     ...

Liên hệ

Liên hệ võ đường Kỳ Sơn (Tổ đường): 

   51/2 Phan Châu Trinh , Hội An, Quảng Nam, Việt Nam

  +84983 114 769

 kyson160649@gmail.com

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 53
  • Hôm nay: 171
  • Tháng hiện tại: 32594
  • Tổng lượt truy cập: 4919818

Liên Kết

Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam

---------------------------------

Từ trái qua phải: Gills Truong, Trần Xuân Mẫn, Huỳnh Hùng Mai